Khi xem hết những bức hình này, bạn hiểu được bao nhiêu phần ý nghĩa mà những bức hình này diễn tả.
Tôi còn nhớ khi còn ở quê, có một lần tôi xuống thăm những người bệnh phong ở trại phong Quỳnh Lập, một gia đình 2 ông bà già cố nài nỉ tôi ở lại dùng cơm trưa với họ, nhưng lúc đó tôi đã từ chối vì tôi nghĩ họ đã khó khăn như vậy, mình chưa giúp được gì mà còn ngồi lại ăn cơm của họ thì thật xấu hộ. Nhưng tôi đã giật mình với câu nói của cụ bà "Cháu chê cơm nhà bà à! cháu sợ lây bệnh sao?" Lúc đó tôi cảm thấy cứng người vì họ đã nghĩ sai ý mình, nhưng đúng ra thì tôi chưa hiểu họ. Những người nghèo, những người không được may mắn như chúng ta, họ luôn luôn có những mặc cảm tự ti với hoàn cảnh của họ, lúc nhỏ theo một thầy dòng phanxico đi thăm người nghèo, thầy cũng thường nhắc nhở tôi về điều này.
Ngày nay với phong trào chụp ảnh "tự sướng", tự sướng mọi lúc mọi nơi. Nhiều bạn khi đi làm từ thiện, công tác bác ái thường chụp những bức hình với mục đích "kheo" kiêu hãnh, mà không để ý đến suy nghĩ của những người được họ bố thí, giúp đỡ.Tôi có quen, biết nhiều người có lòng hảo tâm, họ đã và đang làm rất nhiều chương trình tự thiện, nhưng ít khi họ lộ diễn ra hoặc có thì khi đến với những mảnh đời bất hạnh, họ luôn hòa đồng, luôn tạo không khí vui vẻ giữa người giúp và người được giúp.
Chúng ta hãy nhìn lại những bức hình một lần nữa, công việc chúng ta làm là một công việc hết sức tốt lành, nhưng nếu chỉ vô tình thôi, chúng ta sẽ làm cho công việc của chúng ta không mang lại niềm vui cho những mảnh đời bất hạnh mà còn làm tăng thêm nỗi buồn, sự tự ti của họ.
Nguồn ảnh: facebook taizé Thái Hà.











0 nhận xét:
Đăng nhận xét
Thêm lời bình để góp ý cho blog ngày càng hoàn thiện hơn!