7 thg 11, 2013

Đêm thức ngoài dự kiến

Mấy hôm nay trời đã bắt đầu xe lạnh, thêm những con mưa lác đác ngoài đường khiến lạnh càng thêm lạnh. Dữ là sẽ lên cái tổ và đánh một giấc ngủ ấm cho tới sáng, thế mà chẳng hiểu sao không thể được. Thôi thì thức vậy, đã thức thì ngồi ngõ ngoạy cái tay chút, bình thường vốn cũng không lười viết nhưng cũng chẳng có rảnh :D

Viết gì đây nhỉ??

Viết về mùa đông, về mưa hay về những kỉ niệm? 
Thôi thứ cứ viết đại đi :) một kỉ niệm nào đó, chẳng hạn mùa đông của năm trước. Uh nhỉ! tự dưng nhớ ra nhiều chuyện ghê, nhớ những câu chuyện vui buồn, những kỉ niệm với những người đã một thời thân quen...
Cái gì cũng có thời của nó, có một thời của tuổi trẻ mông lung và ngây ngô, một thời vui vẻ trong những cuộc chơi với bạn bè và rồi cũng có thời để ngồi lại mà ngẫm nghĩ về cái thời ấy.

Ngẫm nghĩ về những việc mình làm, những con người mình từng gặp, từng tiếp xúc và đã có nhiều kỉ niệm với nhau :)

Người anh ở Thủ Đô!!!

Còn nhớ rõ cái ngày gặp nhau lần đầu tiên trong quán cafe Paradise, anh với cái quần đùi quen thuộc (quen thuộc sau này thôi), gặp gỡ nhau trong niềm vui của những đứa thanh niên ở nơi đất khách, làm quen và chơi thân với nhau sau mấy chầu nhậu nữa ^_^
Sau những cái ngày ấy, anh với tôi như 2 anh em, anh chia sẻ rất nhiều điều với tôi, còn tôi thì chỉ biết im lặng, lắng nghe và gật đầu :D (vốn dĩ anh hay nói tôi "ỏn a ỏn ẻn" mà hiii ), có những lúc giận hờn nhau đấy :3 nhưng là con trai với nhau nên dễ dàng qua nhanh lắm, rồi những lúc gặp nỗi buồn nào đó thì lại cùng nhau ra bờ sông ngồi tự kỉ :D. Không đến một năm chơi thân với nhau, nhưng nhờ anh mà tôi đã học được rất nhiều điều bổ ích, cũng nhờ anh mà tôi quen thân thêm được rất nhiều người bạn, mở rộng mối quan hệ vốn dĩ có chiều hướng khép kín của tôi :).
Thời gian trôi qua, anh giờ cũng đã về lại quê nhà làm việc, và cũng không có nhiều thời gian để được nói chuyện với nhau, anh mong tôi một lần ra ngoài bắc thăm anh để được anh dẫn đi du ngoãn nơi cái thủ đô đông người, tôi thì cũng mong một lần ra ngoài đó, nhưng có lẽ phải chờ ngày anh gửi cái thiệp hồng thì mới có cơ hội đi được kekekeke :v


Em... người con gái Đà thành!!

Chẳng còn nhớ chính xác là ngày nào nữa, những ngày đầu tháng 11 của 1 năm trước chúng ta quen nhau, bình thường thôi, như những người bạn... thế rồi vào dịp Giáng sinh, cái chương trình khá lớn và có khá nhiều công việc phải làm nên anh và em cũng có khá nhiều thời gian để gặp nhau. 
 Rồi cũng chẳng để ý từ cái lúc nào mà tình bạn giữa chúng ta lại phát triển mạnh mẽ lên như thế nữa :), từ cái lúc nào chúng ta thường hay hẹn hò cafe, đi biển, dạo sông Hàn...
Nhưng cũng không còn nhớ từ lúc nào mà những điểu nhịp trên lối cũ thưa dần và cho đến nay anh chẳng còn thấy nữa... có đôi lúc một mình lang thang để cố tìm lại những thứ đó, nhưng chợt giật mình nghĩ lại, có phải đó chỉ là giấc mơ? :( rồi lại tự hỏi: giờ này em đang ở đâu? có còn nhớ hay đã quên??


Ku bạn lạ mà thân!! :D

Nó còn vẫn động cho bằng được mình tham gia vào các hoạt động của sinh viên công giáo :)) cơ mà nó cũng có những điểm giống mình vì thế mà chơi thân với nhau cho đến tận bây giờ :D chắc chưa đến lúc để viết về nó, chỉ nhắc nó trong chuyện tình cảm thì nên chân thành một chút, tránh làm tổn thương ai :)

******************


Mùa đông lại về và giờ thì ta cần phải quen với cảm giác lạnh lẽo này,này,  sẽ qua mau. Lạnh giá không phải vì gió mà vì thiếu đi những người thân quen, và vì tâm trí ta giờ đã lạc trôi mất rồi....nhưng rồi cũng như mùa đông, tất cả sẽ qua thôi! :)

Cuộc sống luôn có những sự lựa chọn. Không biết mình đã chọn đúng hay sai, giờ chỉ biết trong sâu thẳm tâm hồn mình là một nối sợ hãi mơ hồ, sợ ngày mai, sợ những gì đã chọn...

************************

Ngồi trong đêm ôm nỗi nhớ êm đềm.
Tình phai nhanh đừng cố giữ kỷ niệm mong manh.
Đêm yên tĩnh quá, giọt nước mắt xin đừng rơi ướt mi........ 
Gió xào xạc qua khe cửa như khẽ hát khúc nhạc buồn,
xin đừng để trái tim này nghẹn ngào..........

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Thêm lời bình để góp ý cho blog ngày càng hoàn thiện hơn!