Đất nước mình thương dải đất miền Trung
Cứ như ri mần răng hết nghèo được
Khi khó khăn cứ đi theo từng bước
Những nhọc nhằn như đã thấm vào tim.
Ruộng đồng kia đã bị lũ nhấn chìm
Mái nhà nay đã bay đi cùng gió
Cảnh màn trời, chiếu đất đành lọ mọ
Cái sự này biết bày tỏ cùng ai.
Bão đi qua em thơ chẳng học bài
Vì sách vở của em nay ướt hết
Và bây giờ em cũng đã mỏi mệt
Vì gồng mình khi cơn bão ngang qua.
Buồn xa xăm, đây ánh mắt mẹ già
Mỏi mòn đợi, ngóng trông ngoài biển lớn
Những con sóng điên cuồng và hung tợn
Giữa khơi xa, chồng con vẫn chưa về.
Những gian nan, bao vất vả bộn bề
Của dải đất gánh hai đầu đất nước
Đến bao giờ mới nguôi ngoai hết được
Tự lòng mình, thương lắm! miền Trung ơi!!!
---------------------------------------------------------------
Thơ của bạn Đình Nam: https://www.facebook.com/profile.php?id=100003180151045


0 nhận xét:
Đăng nhận xét
Thêm lời bình để góp ý cho blog ngày càng hoàn thiện hơn!