![]() |
| Ảnh Mẹ tôi đang một mình ngoài đồng trong vụ mùa, vì tất cả chúng tôi đã đi học (hình ảnh không qua chỉnh sửa) |
…Tình yêu không phải là cái gì đó quá xa xỉ
…. Thần tượng, không phải là cái gì đó xa xôi, ai đó lạ lấm và đầy ánh hào quang.
Đó là mẹ, người phụ nữ, đơn thân, thế thôi!
Mỗi khi “lần mò” trên mạng hay vô tình “lướt qua” những trang viết, Tôi vẫn cho mình cái quyền được dừng lại, đọc, mỉm cười để rồi ngẫm nghĩ.
Hôm nay cũng thế, lại có một cuộc thi và những trải lòng. Những con người và ảnh hưởng, được đúc đọng rất nhỏ bé thôi trong hai chữ “thần tượng” của cuộc đời ai đó. Bất giác Tôi chợt nghĩ: Tại sao người ta cứ hoài niệm và thần tượng về một người nào đó xa xôi, tại sao người ta có thể si mê và bị cuốn hút theo họ, theo những vầng hào quang không phải của mình. Nhưng rồi Tôi lại thấy, cuộc đời vốn dĩ nhiều cung bậc và chắc gì những điều Tôi thấy tẻ nhạt và ảo tưởng đã là không hay.
Trở lại với mình, Tôi nhớ có ai đó cũng từng hỏi Tôi thần tượng ai nhất, khi đó, tôi chỉ mỉm cười, ấy là khi Tôi không có câu trả lời.
Nhưng giờ thì khác, ngay khi đọc được những dòng suy nghĩ của các bạn, về những con người được các bạn yêu mến, và trân trọng, Tôi chợt nhật ra trong những điều mà trước đó Tôi tâm niệm, có những điều sâu sắc hơn tôi nghĩ.
Và viết về thần tượng của Tôi, trải lòng về họ, hẳn cũng nhờ những xúc cảm từ những “thần tượng của người ta”.
Nói về thần tượng, với tôi, nó có vẻ xa xôi và hào nhoáng quá, Tôi thích những thứ đơn giản, bình dị, nhất là khi viết về mẹ - người mẹ đơn thân của những đứa con.
Với mọi người, mẹ là một người thật thiêng liêng và cao cả, là nơi bình yên và hạnh phúc nhất, nhưng với Tôi, mẹ đơn giản là một người bạn – người Tôi có thể sẻ chia mọi thứ trong cuộc sống, là một bờ vai vững chắc mà bất khi nào Tôi cần và mệt mỏi ,Tôi luôn đoan chắc rằng bờ vai ấy lúc nào rộng mở.
Một đứa con gái phải tự mình gồng lên trước cuộc sống với biết bao lo toan và bộn bề hẳn sẽ hiểu hết thế nào là những nỗi vất vả mà người phụ nữ một mình gánh trên vai những đứa con phải chịu đựng. Sinh con ra vuông tròn đã đành một nhẽ, nhưng nuôi dậy nó nên người, để nó không mặc cảm tự ti và thấy mình thiếu thốn với chúng bạn, hẳn không dễ dàng.
Vậy mà người phụ nữ ấy đã làm được điều tuyệt vời đó. Cũng có những lúc mệt mỏi, chạnh lòng vì con, cũng có những tức bực khi chúng bưởng bỉnh, lo lắng khi chúng bước đi những bước đi đầu tiên, nhưng hơn hết, sự tin tưởng, bờ vai vững chãi và tình yêu bao la của mẹ đã giúp tôi đứng vững trên đôi chân của mình.
Hành trang con người bước vào đời thật nhiều thứ phải mang theo, nhưng mẹ chỉ cho chúng Tôi có ba điều nhỏ nhặt: Hãy làm điều mà mình mơ ước, hãy sống như mình có, và có thể để người ta ghét mình, nhưng tuyệt đối, không bao giờ để họ khinh mình.
Không đao to búa lớn, không hoa mỹ, hay giàu sang phú quý, nhưng những điều đó là những thứ mà tôi coi trọng và nó quý giá hơn bao giờ hết. Mỗi khi vấp ngã, hay bất mãn, Tôi lại dành cho mình một quãng lặng, để nhìn về nơi mẹ, nơi bài học đầu đời mang theo vỏn vẹn chỉ có ba đôi câu dặn dò.
Cũng đã có lúc trên con đường đời gập ghềnh, Tôi úp mặt vào chính hai bàn tay của mình, để so sánh, tôi muốn vứt bỏ tất cả, Tôi đòi hỏi, tại sao Tôi không được như người khác, tại sao xung quanh Tôi không phải là một cái gì đó sáng sủa hơn; tại sao cái gì Tôi cũng phải tự mình làm lấy, tại sao tại sao, tại mẹ Tôi kém cỏi, không mang cho tôi được những thứ mà người ta có, hay tại Tôi bất hạnh, nên phải vững lòng và cố gắng gấp trăm lần người khác.
Nhưng cũng may, những khi ấy Tôi có mẹ, để những ham muốn và sân si trong con người Tôi không kịp lớn dần, để tôi từng bước tập đi, tập cảm thông, tập chấp nhận, cố gắng, và hơn hết là Tập Hiểu: có mẹ đó là điều May Mắn và Hạnh Phúc nhất
Nói về mẹ, hẳn còn nhiều, nhưng chưa bao giờ những con chữ đó đủ để thành dòng.
Học mẹ, bản lĩnh và giỏi giang, hẳn cần thời gian và cả sự nỗ lực.
Gửi đến mẹ, một lời biết ơn, cảm ơn chân thành hẳn không phải là chỉ một sớm một chiều, bằng vài ba con chữ và những câu mấp máy nơi khóe môi.
Chỉ biết rằng những gì mẹ dành cho chúng Tôi, thì vẫn mãi ở đây, rất thật, và nhỏ bé, bởi đơn giản, đó là tình yêu, và dăm câu dặn dò.
Nhưng phải mất một chặng đường dài, rất dài, tôi mới hiểu…
…. Tình yêu không phải là cái gì đó quá xa xỉ
…. Thần tượng, không phải là cái gì đó xa xôi, ai đó lạ lẫm và đầy ánh hào quang.
Đó là mẹ, người phụ nữ, đơn thân, thế thôi!
Lời tựa.....
Nhạc sỹ Đỗ Trung Quân từng viết những dòng cảm xúc trong bài hát Quê hương như một triết lý sống cho con người rằng: "Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người...".
Thật vậy, trong mỗi chúng ta, ai cũng có một quê hương. Nơi đó, có bao điều phải nhớ, phải lưu giữ và trân trọng nhưng vượt lên trên tất cả là lòng kính yêu của mỗi chúng ta đối với Đấng sinh thành. Đó là người mẹ, người cha, người đã sinh thành, dưỡng dục để cho ta có được cuộc sống như ngày hôm nay cho dù cuộc sống ấy có thể đã, đang và sẽ là hạnh phúc hay đau khổ thì trong lòng mỗi người chúng ta hãy luôn khắc sâu và ghi nhớ, Cha Mẹ mới là thần tượng tối cao nhất của mỗi chúng ta.
Tuy nhiên, một bộ phận giới trẻ, nếu được hỏi: Thần tượng của bạn là ai? Họ có thể trả lời ngay được là, Nhạc sĩ…, Ca sỹ… , Diễn viên…., Doanh nhân…, Chính trị gia, hoặc kể vanh vách những người đang rất "nổi" trên thị trường… mà không mấy khi nhận được câu trả lời là chính cha mẹ của họ. Có thể, họ cũng học được rất nhiều từ những con người đang thành công và nổi tiếng kia, nhưng đặt những người thân yêu bên cạnh với những con người xa xôi và lạ lẫm ấy, có cân bằng hay chăng?
Và như thế, đâu mới là chân giá trị và thần tượng thực sự của cuộc đời mỗi người? Và như thế, lời Người xưa:
“Làm người có ba ơn,
Nên thờ trọng như một:
Không Cha mình chẳng sinh
Không Vua mình chẳng vinh
Không Thầy mình chẳng thành”.
bao giờ mới có câu trả lời.........


Nhớ Mẹ quá... <3
Trả lờiXóa