16 thg 10, 2012

Mẹ Ơi! Sao Con Không Được Sinh Ra?




 Sao em không được nhìn thấy mặt trời, sao em không được chơi ,được học. Sao mẹ em không cho em được sinh ra làm người...?
Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra với một linh hồn bé bỏng.

Hôm ấy em về trong giấc 

mơ của nội,
Em gọi ; nội ơi, nội ơi mấy tiếng liền, giữa ban trưa nên nội em giật mình. Tưởng rằng vì mệt nên mơ màng là vậy.
Nhưng không, tối đó em lại về trong giấc mơ của nội ,em hiện nguyên hình hài là một cậu bé khoảng 4 tuổi gầy còm lem luốt,
Em khóc xin nội cho em ăn.

Nội hỏi em là ai, em bảo em là con của ba Khánh và mẹ Hà,
Bà nội nói vậy sao bà không biết con, em bật khóc rồi quay mặt bỏ đi.
Giật mình dạy, mồ hôi đỗ, bà nội bàng hoàng nghĩ đến giấc mơ, gương mặt đó thật quen, đúng rồi nó giống y như Khánh, con trai bà lúc nhỏ...
Nhưng nó là ai? Sao bà lại mơ giấc mơ kỳ cục đến vậy? ngồi một lúc bình tĩnh trở lại bà nghĩ chắc mình mong cháu quá nên thấy bậy bạ vậy thôi ,nhưng rồi bà vẫn ước ao, giá như mình có được một đứa cháu như vậy thì tốt biết mấy...
Suốt đêm đó bà không ngủ được nữa, bà nghĩ về ngày xưa
Ngày xưa bà xinh đẹp có tiếng nên rất nhiều người đàn ông theo đuổi, gia đình bà khá giả nên bà mặc sức vùng vẫy trong kêu ngạo, bà lựa chọn và lựa chọn.
Một số người đem lòng yêu bà nhưng không được thì trở nên thù ghét bà, họ liên kết lại nhau, mượn một người thật đẹp trai đã có gia đình và chi tiền cho người đó đến làm quen và hại cuộc đời của bà. Bà yêu say đắm, hiến luôn đời con gái, ngày bà báo tin mình đã mang thai, người đó chuồn mất, bà đến nhà người đó hỏi thì mới hay nhà đó được thuê và đã trả lại nhà.
Bà xấu hổ đến tột cùng không còn dám ở lại nhà mình nữa, bà bỏ cha mẹ đi biệt xứ ,rồi sinh con một mình nơi đất khách, bài học nhớ đời nên bà ở vậy nuôi con đến bây giờ. Tóc bà giờ đã lắm tấm bạc, bà như bị quả báo, con trai bà lại yêu một người không chồng nhưng đã có một đứa con, bà nghĩ đến hoàn cảnh mình nên cũng chấp nhận.
Cưới vợ cho con 6 năm nay mà không có cháu, bà mòn mỏi đợi trông buồn ra mặt ,nhưng vẫn không dám nói gì vì sợ con trai buồn.
Miên mang nghĩ đến chuyện xưa bà thiếp đi lúc nào không biết, lại gương mặt đó hiện ra, lần này cậu bé không gọi bà nội mà chỉ đứng nhìn bà với ánh mắt đợm buồn, bà lại hỏi lần nữa cháu là ai? thằng bé vẫn trả lời y vậy, cháu là con ba khánh mẹ hà.
Bà nói, sao con không đi tìm ba mẹ mà tìm bà làm gì?
Thằng bé trả lời ,ba không tin con, còn mẹ thì không thương con, mẹ đã ném con vào sọt rác sau nhà...
Mặt trời ló dạng, có tiếng gọi, bà tỉnh giấc, giấc mơ biến mất, lần này thì bà không còn bỏ qua được nữa, bà thoáng nghi ngờ điều gì đó, bà đợi 2 vợ chồng con trai đi làm.
Bà vào phòng con lục lọi, tìm kiếm, bà nhặt được vĩ thuốc ngừa thai còn lỡ dỡ, bà bắt đầu buồn nhiều và tức giận, vì cứ tưởng con trai bà không có con, chứ không nghĩ con dâu không muốn sinh con...
Bà im lặng đặt vĩ thuốc vào vị trí cũ,như không có việc gì xảy ra ,đợi con dâu đi làm về, trong giờ ăn bà từ tốn kể chuyện giấc mơ của mình, bà quan sát thấy nét mặt con dâu không bình thường.
Nhưng bà giả như không biết gì, đêm đó bà rình xem, đúng y như bà dự đoán, con dâu mua giấy vàng bạc đem tận ra sau vườn ngồi đốt. Thế là bà hiểu được đôi chút cái nghi ngờ của mình, nhưng bà không dám tin vì làm gì có người mẹ nào lại nhẫn tâm muốn giết bỏ con mình.
Bà lại khấn đứa trẻ, con linh thiêng thì về cho bà thấy lần nữa.Tối đó thằng bé lại về, thằng bé chỉ cho bà nội biết cái giấy siêu âm mẹ bỏ dưới thùng gạo, 6 năm rồi nên tờ giấy đã ố vàng nhưng tên tuổi và hình ảnh siêu âm vẫn còn đó, bà mẹ như chết lặng, nhà bà phải nói là giàu chứ đâu đến nỗi nào sao con dâu không muốn sinh con, bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu, bà quyết định hỏi thẳng con dâu, lúc đầu cô con dâu của bà cho là oan ức nên khóc lóc, nhưng khi bà đưa tờ giấy siêu âm và vĩ thuốc thì...
Chẳng còn gì để nói nữa, người con dâu thừa nhận vì sợ mọi người ghét bỏ đứa con riêng của mình, vì sợ đứa con riêng không hưởng được gia tài nên cô bỏ đi đứa cháu nội của bà.
Người chồng choáng váng, bà nội thì hụt hẫm run rẩy...bà đuổi 2 mẹ con cô con dâu ra khỏi nhà. Bà lập bàn thờ, thờ cháu.
Từ đấy bà không thấy thằng bé về nữa...





0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Thêm lời bình để góp ý cho blog ngày càng hoàn thiện hơn!